Thứ Năm, 16 tháng 6, 2016

CHƯƠNG 2:

Mồng 4 tết, Ngày thượng thọ của ông nội mừng ông 85 tuổi. Sáng sớm tôi đã thấy ông dậy sớm chải chuốt gọn gàng chọn một bộ cánh đẹp nhất, đang đứng trước gương soi ngắm thì bố tôi mang ra một bộ comlee bảo ông phải mặc cái này mới oách, cả làng này mấy người có bộ áo như thế này đâu, ông cau mặt “Dễ mày tưởng tao không sắm được hay sao mà phải nhờ mày”. Tôi sợ cãi nhau nên vội chạy ra níu ông bảo “Ông nhìn ơi bộ này con phải đập lợn đất ra mua đấy” Coi như là quà của con ông nhé!. Ông nhìn một lúc rồi cười xòa xoa đầu tôi “Cha bố anh! Rồi tôi mặc” ông diện vào mọi người chạy xúm vào khen làm ông cười móm mém nhưng vẫn rạng rỡ lắm.

  Sau đấy ông bà và bố tôi lên chùa để làm lễ gì đấy rồi sẽ về làm thượng thọ, thợ đến bắc rạp từ tối qua vẫn đang hoàn thiện nốt khoản phông bạt, vài anh nhạc công được mời đến đăng lắp loa phóng thanh(không phải loa thùng), dạo vài nốt trên cái phím đàn ocrgan cũ mèm để chuẩn bị đón khách. Phải nói là bố tôi cho làm rất to và khách cũng đến đông vì bố tôi cũng là một quan chức có tiếng ở Hà Nội như ở quê gọi là làm quan trên tỉnh.

  Người ra vào tấp nập mấy đứa em đứa cháu và các chị họ và các bà cô bà thím lăng xăng dưới bếp với trên nhà chuẩn bị cỗ, Tiếng lợn kêu khi chọc tiết, tiếng gà quác quác, tiếng người sai nhau, rồi quát tháo đủ cả tạo nên sự rộn ràng còn hơn cả những buổi cắm trại mà tôi từng đi với lớp.

   Ngồi không chẳng có việc gì tôi cũng lăng xăng chạy ra kéo bạt với cắt chữ dán phông màn cho buổi lễ. Đang giữ thang cho mấy thằng trai làng để chúng nó cột nốt rạp thì bỗng thấy đám con trai đang ngồi nghỉ uống nước ở đấy xôn xao, và nhao nhao lên bàn tán “con bé nào kia nhỉ? Người đâu mà xinh thế chắc cũng ở phố về”, “đâu đâu”, “Ăn mặc thế không phải làng mình rồi, chắc ở trên tỉnh”, “Chắc cũng là con cháu nhà ông G(tên ông nội tôi)”, “Trông sành điệu và ngon mắt thế”....Rồi bọn nó nháo nhào hỏi tôi là ai đấy tôi nghe câu được câu chăng nên hỏi chúng nó “bọn mày bảo ai”. Một bàn tay gân guốc lem nhem đầy dầu mỡ chỉ ra phía cổng chào. Có 3,4 người đang đi vào vừa đi vừa chào hỏi người xung quanh nổi bật giữa đấy là 1 cô bé tóc búi đuôi gà, mặc váy dạ, chân đi boot(loại mang về từ nga thì phải), dáng người cao phải 1m65 là ít, da trắng như trứng gà bóc, khuôn mặt trái xoan đẹp tuyệt, lông mày cắt tỉa gọn gàng, hai hàng mi cong vút, đôi mắt sáng lấp lánh, nó mặc một cái áo len bó sát người bên ngoài là cái áo khoác, chiếc áo len ôm lấy bộ ngực căng tròn và thật sự là khá to, bờ eo thì lại rất thon co lại theo chiếc áo len. Nó đeo một cái walkman có khi còn mới hơn cái của tôi, khi nó nhoẻn miệng cười chào ai thì hai hàm răng trắng bóc đều tăm tắp, tiếng nói nó nhỏ nhẹ và trong trẻo đến không ngờ. Chiếc váy chỉ dài đến đầu gối mỗi bước đi của nó lại tung lên một chút lộ ra 2 cặp giò dài miên man và thấp thoáng lộ ra giữa khoảng tất chân(dài đến đầu gối) và váy nó là một làn da trắng hồng. Tôi thừ người gần 2 phút mới có người lay hỏi, “sao!Biết nó là ai không?”. Nói thật là họ hàng nhà tôi đông kinh lên được người lớn tôi còn chả rõ nữa là trẻ con. Tôi lắc đầu rồi bảo “chịu, chưa gặp bao giờ”. Cả bọn ngao ngán bàn tán 1 lúc rồi thì ông chú tôi sang quát tháo bảo làm nhanh lên sắp lễ xong ở chùa về rồi đấy. Cả bọn bèn thôi không bàn tán gì chăm chú làm nốt.

  Riêng toi đi xuống thềm cố gắng tìm xem con bé đấy đâu, thấy nó đã đi vào nhà ngồi với mẹ tôi rồi, tôi bèn kéo con bé cháu gái vừa bê nồi xôi xuống bếp gọi lại hỏi: “Đứa nào trong nhà thế? Sao cậu chưa gặp nó bao giờ” Nó ngó theo tay tôi chỉ rồi cười nới “À chị Lan đấy mà! chị ấy là con của bá H! mà cậu với bá H là chị em họ xa vì chị gái cụ(tức ông nội tôi) là bà nội của bá H! mà tôi à ra vỡ lẽ thì con bé cháu lại thêm một câu “chị ấy đoạt giải học sinh thanh lịch của trường năm vừa rồi đấy! Mà năm nay chị ấy thi đại học thì kiểu gì cậu chẳng gặp trên Hà Nội” nói xong nó cũng chạy biến vì mẹ nó gọi ầm lên dưới bếp.

  Tôi vội vào nhà thay bộ quần áo xịt ít keo bọt không quên rủa tay lau mặt rồi bước ra phòng khách. Mẹ tôi thấy tôi bước vào phòng vội gọi lại bảo “Vào đây chào chị H đi con!” tôi bẽn lẽn vào ngồi gần mẹ rồi khẽ gãi đầu nhưng chạm phải những sợi tóc vừa xịt keo sợ hỏng tóc nên vội thôi cúi xuống lí nhí chào chị. Chị tôi dáng người cao tuy béo nhưng rất chắc ăn nói rất vững giọng và có vẻ rất hiểu biết(sau mới biết chị tôi cũng học đại học ra và đang công tác ở phòng thuế tỉnh) Ah cậu H thi đõ cả 2 trường hồi trước đây phải không! Chị biết tin nhưng bận quá không chúc mừng được, ra đây chị mừng tuổi xem nào” Tôi vẫn cứ bần thần ngồi một chỗ không phải vì ngại mà vì con cháu họ cứ nhìn tôi chằm chằm, chắc nó thấy tôi cũng không đến nỗi nào đang mải nghĩ thì chị đã dúi 2 tờ 100k vào tay tôi bảo “đây chị mừng tuổi cậu nhé! Năm nay hè về đây cho chị gửi cái Lan cậu dậy kèm giúp để nó thi đại học rồi nhờ cậu đưa nó đi thi luôn giúp chị”.

  Mẹ tôi cũng nói đệm vào “Cậu bây giờ thì cái gì ở Hà Nội chả biết! cứ để nó đưa đi rồi ăn nghỉ ở nhà bà luôn” tôi đang mừng thầm thì con bé cháu tôi làm 1 câu làm tôi cụt cả hứng “Mẹ này con không thích làm phiền cậu với bà đâu! Con tự ôn ở nhà với lại đi thi con đi cùng mấy đứa bạn rồi! khi nào xong con sẽ tự biết vào nhà thăm ông bà và cậu sau” Mẹ nó trợn tròn mắt lên “Ơ cái con này! cho mày ăn sung mặc sướng quá nên mày phát rồ à! Trứng đòi khôn hơn vịt lên đấy tao với bố mày còn lạc nữa là mấy đứa chíp hôi như chúng mày” rồi chị quay sang mẹ tôi nói tiếp “Đấy bà xem ở nhà thì cứ cãi mẹ nhoen nhoẻn, đi học thì váy áo nhiều hơn sách vở, nó bỏ cả thi học sinh giỏi bỏ cả đội tuyển để hoạt động đoàn, để ca hát, rồi để thi học sinh thanh lịch! Không học được thì thanh lịch giời cũng vứt đi thôi” Tôi thấy mặt nó đỏ ửng lên vì uất ức hay tức giận nhưng nhìn hai gò má nó đỏ lên bờ mắt nó long lên, bờ môi cong nũng nịu chuẩn bị chu lên để cãi thì ông và bố bước vào. Ông bảo lễ bái tổ tiên đã xong giờ thì mọi người ra ngoài tập trung con cháu để đón khách giúp ông và soạn mâm đãi khách.

  Nhân lúc nhốn nháo đấy nó biến đi đâu tôi cũng không rõ chỉ kịp nhìn thấy nó cắm cái walkman vào tai đi qua tôi rồi mất hút vọng lại mấy câu hát “I’ve never wana hear you say” một câu trong bài I want it that way của BSB chắc là nó hâm mộ và vô tình tôi cũng hâm mộ như nó.

   Khách khứa bắt đầu đến đầy đủ, các cụ trong làng vào công bố lễ mừng thọ của ông nội tôi và trao cái bằng chứng nhận tuổi hay cái gì gì đó tôi cũng không để ý, rồi ông tôi phát biểu, bố toi phát biểu và mọi người vỗ tay rồi ăn rào rào. Quê có khác đi ăn cỗ ai cũng ăn cật lực, bàn nào cũng thấy gọi thêm xin thêm để mang về, bàn nào ăn không hết thì cũng chia nhau mỗi người mang về một ít, có người còn chẳng ăn mấy xuống thẳng nhà bếp xin phần đem về để còn về kịp đi gieo mạ. Suốt buổi tiệc toi chẳng nhìn thấy cái váy dạ đấy đâu cả, ăn chẳng buồn ăn chỉ ăn qua loa vài thứ rồi lại ngó nghiêng, hy vọng nó sẽ xuất hiện. Mãi đến khi khách về cũng vãn chỉ còn lại vài người ở lại giúp dọn dẹp ông tôi mới bảo mọi người gọi con cháu lại đây hết để chụp ảnh với ông lúc đấy mới thấy nó đi từ ngoài ngõ đi vào mặt đỏ gay vì chạy về! nó đã bỏ chiếc áo khoác ngoài chỉ còn cái áo len bên trong và chiếc váy dạ vừa chạy vừa tung bay trong gió! Tôi nhìn cái má đỏ hây hây, hàm răng trắng ngần mà chỉ ao ước được một lần thơm lên đôi má ấy, được vuốt ve đôi má ấy và khẽ khàng hôn nhẹ bờ môi cong cong ấy!

   Tôi bố trí để xem nó đứng đâu chụp ảnh rồi mới xuất hiện giả bộ vô tình đứng cạnh nó “Ơ Lan à đi đâu từ nãy! Cậu tìm để mấy cậu chấu và anh em trong họ ngồi 1 mâm ăn cho vui”

   Lan nhoẻn miệng cười khẽ rồi hơi cúi đầu để lộ gáy trắng ngần dưới mái tóc buộc đuôi gà “Ah cháu sang nhà cậu ruột cháu choi với bọn trẻ con bên đấy và ăn luôn bên đấy cậu ạ” Rồi nó không nói gì thêm, đang định bắt chuyện nữa thì có tiếng bố tôi gọi “thằng H đâu” Ra đay đứng cạnh ông nội xem nào! Mấy đứa cháu gái đứng lên hàng trên đi” thế là tôi và Lan chia ra nó thì vô tư bước đi còn tôi thì tần ngần đứng lại nhìn theo bờ vai nhỏ nhắn ấy đầy tiếc nuối.

   Chụp với ông xong tôi bèn nảy ra sáng kiến, bảo tất cả anh em họ vào chụp một kiểu với tôi, sau đó tôi lại gọi tất cả các cháu lại chụp với tôi, nhung gọi kiểu nào cũng đông như kiến chả có cơ hội mà xích lại gần Lan! Cuối cùng tôi bèn gọi con em họ và thằng em họ(con ông chú ruột) vào chụp nốt kiểu vừa lúc đấy Lan đi qua tôi bèn gọi bảo “Lan vào đây chụp với cậu cho đỡ chụp 3 nào” Lan ngó nghiêng 1 lúc rồi cũng lăng xăng chạy vào. Tôi mừng thầm bảo Lan đứng sang bên cạnh tôi thằng em tôi đứng vào giữa và con em gái đứng phía ngoài(2 trai ở giữa 2 gái ở ngoài). Rồi tôi hô nào cùng bá vai nhau hô 123 chụp nhé rồi không chờ Lan nói gì tôi quàng tay qua cái cổ trắng ngần ấy kéo Lan lại gần mình, mùi hương hoa trên tóc Lan phả vào mũi tôi thơm một mùi thơm dễ chịu mà không hề gắt( sau này mới biết Lan hay gội đầu bằng nước nấu từ hương hoa tự nhiên) Lan đỏ người về phía tôi hơi mất thăng bằng vì tôi thèm quá nên kéo hơi mạnh! Lan khẽ gõ tay tôi ra bảo “Nhưng cháu không thích thế này” tôi vẫn để yên và khẽ kề sát tai Lan thì thầm “But i want it that way” Lan ngỡ ngàng quay sang nhìn tôi ánh mắt như tìm được người tri kỷ và ánh lên niềm vui thì cũng là lúc thợ ảnh bấm máy! Tôi phải bảo thợ ảnh chụp lại lần nữa rồi chụp riêng chụp chung với mấy người nữa mới thôi!


  Lúc xong tôi cũng chả thấy Lan đâu nữa! Chán tôi cũng đi vào nhà cởi bớt áo cho đỡ nóng phông bạt cũng đang dần dỡ xuống bàn ghế cũng đang được dọn dần! người cũng thưa dần và đến 6h chiều thì không gian cũng trở lại cái vốn yên tĩnh ban đầu của

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét